Gia Đình - Tình Yêu

Người ấy có lý do để ra đi còn em có lý do để ở lại

Nắng lên rồi, ngày mới lại bắt đầu. Em cứ thế bước đi trên con đường đã chọn… Nụ cười nở trên môi sau bao ngày chỉ biết buồn và khóc. Cám ơn duyên số đã cho em gặp anh, cho em thấy được tình yêu vĩ đại của cuộc đời mình…sau những tháng ngày u ám nhất cuộc đời. 

24 tuổi, em lận đận bước qua 1 lần đò, hành trang em mang theo là cô gái tròn 7 tháng tuổi. 24 tuổi, em chấp nhận sự định đoạt của Duyên và Nợ – em quyết tâm ra đi, trốn chạy khỏi cuộc sống đau khổ và bế tắc, thoát ra khỏi những tháng ngày tù ngục của tâm hồn… Nơi ấy, mỗi khi nhớ về, em lại thấy mình nghẹt thở…

Cám ơn anh đã yêu em và bên em, bên con trong những ngày tháng qua

Cám ơn anh đã yêu em và bên em, bên con trong những ngày tháng qua

26 tuổi, em gặp anh – cái tuổi Kim Lâu người ta bảo em chưa kết hôn được nhưng anh vẫn đợi, đợi em bước qua gian truân của cuộc đời mình, nắm tay em mà vượt qua thách thức ấy, vượt qua những lời dèm pha, dị nghị, những lời nói không hay về em, về anh, những rào cản và thành kiến xã hội đưa mình xa nhau rồi lại kéo nhau về gần… cuối cùng thì cũng tới đích.

Hôm nay, mình là vợ chồng hợp pháp rồi phải không anh? Em yêu anh! Yêu chân thành, không chút giả dối, yêu con người anh, nếp sống và cả tấm chân tình anh mang lại. Yêu và trân trọng anh, trân trọng người đàn ông dám vượt qua tất cả để đến với người phụ nữ 1 con như em, người phụ nữ yếu mềm hai bàn tay trắng, chẳng có gia sản gì ngoài đứa con hơn 2 tuổi… Và em – người phụ nữ yếu mềm hay rơi nước mắt…

Hôm nay, mình làm vợ chồng! Chẳng mâm cao cỗ đầy, chẳng tráp hồng hay váy đỏ. Bước chân lên chuyến đò này, em chẳng dám mong một cuộc sống giàu sang, quyền quý. Chỉ dám mong về một cuộc sống bình dị, cuộc sống trôi đi có vợ, có chồng, có con cái xum vầy, anh em hai bên nội ngoại hòa thuận…
Thấy lòng bình yên biết bao khi chọn bờ vai của chồng làm chỗ dựa của cuộc đời. Chẳng phải ông chồng chức tước địa vị, quyền thế; chẳng phải đại gia với cái mác, vỏ bọc giả dối; chẳng phải trai tân với lời yêu có cánh lại bay đi.

Chồng em đấy! Bình thường thôi nhưng không tầm thường, một công chức sáng đi làm tối về với vợ con, lương vợ lương chồng đủ trang trải cuộc sống… đủ để yêu thương không bao giờ bị chi phối bởi đồng tiền… “Người ta” có lý do để ra đi còn em có lý do để ở lại bên anh, cũng giống như ai đó có lý do để rời xa em. thì anh cũng có lý do để ở lại bên mẹ con em tới suốt cuộc đời này dù năm tháng đổi thay.

Cám ơn anh nhé – tình yêu của em! Cám ơn anh đã yêu em và bên em, bên con trong những ngày tháng qua và suốt cuộc đời còn lại. Em yêu anh và trân trọng sự hy sinh lớn lao của anh, trân trọng tấm chân tình và tình yêu anh mang lại. Không dám hứa điều gì, nhưng, em nguyện một lòng đi bên anh, yêu anh, tin anh và cố gắng vun đắp hạnh phúc gia đình mình. Nắm tay nhau đi hết cuộc đời còn lại anh nhé! Yêu anh!

Thạch Thảo

Bình luận bằng Facebook

Bình luận