Gia Đình - Tình Yêu

Có lẽ anh đã quá nhu nhược?

Tôi là một độc giả của báo, tôi thường xuyên đọc báo mỗi ngày và đọc rất nhiều bài tâm sự, chia sẻ của mọi người. Thật sự tôi đang bất lực một số điều trong cuộc sống và tôi cảm thấy sự đổ vỡ hạnh phúc đang trong bờ vực thẳm. Tôi viết bài tâm sự này, lá thư này cho người phụ nữ tôi yêu, thương và mong bài của tôi được đăng để cô ấy có thể đọc được bài viết này và tôi thực sự cần lời khuyên, đóng góp ý kiến cùa Quý độc giả khác. Xin hãy đăng bài của tôi, tôi xin chân thành cảm ơn và kính chúc Quý Toà soạn sức khoẻ, hạnh phúc, thành công. Xin cảm ơn nhiều.

Anh viết ra đây không phải để chỉ trích hay trách móc em, anh viết ra đây không phải kể nể với em hay với thiên hạ những gì anh đã và đang làm. Anh biết ra đây để em có một cái nhìn nhận đúng đắn và mong mọi người cho một góp ý dù những góp ý đó không vẹn toàn lắm khi mọi người không phải là người trong cuộc. Nhưng anh thực sự cần mọi góp ý khách quan từ mọi người để em biết em đang làm sai những gì.

Mình đến với nhau khi anh sa ngã trong sự nghiệp và chìm trong nợ nần, đổ bể mọi thứ khi công việc của anh cũng chìm trong khủng hoảng kinh tế với xã hội. Anh biết so với xã hội thì anh mất mát chẳng thấm vào đâu, nhưng với anh, với gia đình anh thì nó là một mất mát khá lớn. Không phải em mang tiền đến cho anh để anh giải quyết việc đó mà em mang tình yêu thương, sự cảm thông, chia sẻ đến bên anh để giúp anh có thêm nghị lực, niềm tin để anh có thể vượt qua vẻn vẹn trong 03 tháng cuối năm vừa rồi.

Khi đến với nhau, em vẫn là một cô sinh viên chưa tốt nghiệp cao đẳng. Anh đến với em không phải vì điều gì, không phải sắc đẹp, không phải sự tài giỏi cũng không phải sự giàu có bởi em cũng là một cô gái bình thường như bao người khác, bởi em cũng chưa làm được việc gì xuất sắc để anh cảm nhận được sự tài giỏi, bởi em cùng sinh ra trong một gia đình nông dân giống như anh. Nhưng dù như thế nào đi chăng nữa thì đứng trước nhiều người con gái xung quanh anh em vẫn luôn là một người thực sự đặc biệt trong anh và điều quan trọng nhất vẫn là anh yêu và thương em, trân trọng và tôn trọng em và anh muốn cùng em xây dựng hạnh phúc gia đình.

Khi mình trao cho nhau tất cả, khi chuyện đã rồi anh mới biết anh phải đợi em hai năm để em hoàn thành hết chương trình học liên thông đại học, khi chuyện đã rồi anh mới biết em phải dấu diếm tất cả chuyện tình cảm với bạn bè và gia đình em bởi một lý do em đưa ra rằng em chưa thể công khai vì em còn học. Ừ anh chấp nhận và anh cũng tự nhủ ráng chờ, ráng đợi em và cố gắng để sau này mình được sống hạnh phúc.

Động viên em đến sống cùng anh vì chúng mình… đã rồi. Vì khi ấy sức khoẻ anh cạn kiệt, vì khi ấy anh quá bận bịu với công việc nên không thể tự chăm sóc cho bản thân mình, bởi khi đó anh muốn thoát khỏi cuộc sống nợ nần và nhanh chóng đứng dậy, bởi khi đó anh muốn có hai đứa ở bên nhau chia sẻ, động viên, an ủi, chăm sóc cho nhau và cùng động viên hoàn thành “sứ mệnh” của mình là em vượt qua chương trình đại học để sau này có tiền đề đi lên trong sự nghiệp, còn anh nhanh chóng ổn định nhà cửa, đất cát và có một khoản tiết kiệm lo cho cuộc sống, tương lai của hai đứa và lo cho gia đình, lo cho con cái sau này nữa.

Cô đơn không phải em không còn yêu thương anh nữa, mà cô đơn vì anh luôn làm mọi thứ để mong mình hạnh phúc nhưng em không hề hay biết.

Cô đơn không phải em không còn yêu thương anh nữa, mà cô đơn vì anh luôn làm mọi thứ để mong mình hạnh phúc nhưng em không hề hay biết.

Anh nói ra điều này không phải kể lể, không phải tự nhận xét mình tốt hay tài giỏi và anh tin em cảm nhận được một điều rằng anh là một người đàn ông có chí hướng, cần cù, chịu khó, chăm chỉ và luôn tốt với em. Bởi anh chưa khi nào từ bỏ hay đầu hàng trước một khó khăn, sóng gió, cũng bởi anh chưa khi nào có ý định lùi bước trước một việc gì và bởi anh nói là anh làm. Nhưng càng ngày anh càng thấy anh như nhược, càng ngày anh thấy anh luôn đi một mình, đứng một mình và càng ngày anh càng cảm thấy cô đơn. Cô đơn không phải em không còn yêu thương anh nữa, mà cô đơn vì anh luôn làm mọi thứ để mong mình hạnh phúc nhưng em không hề hay biết. Ban ngày anh đi làm, chiều tối về rảnh chở em đi hóng gió, đi cafe, đưa em đi dạo, đi xem phim, hay và đi ăn ngoài để thay đổi không khí. Tuần nào cũng như tuần nào anh đều làm như thế. Trước khi mở cánh cửa phòng dắt xe ra ngoài đi làm anh luôn chào em một cách thân mật bằng những vòng tay, những cử chỉ âu yếm, những dặn dò em ở nhà nhớ ăn uống, cẩn thận và chiều anh về với em. Là đàn ông nhưng anh chẳng khi nào ngại chuyện đi chợ, nấu ăn, giặt quần áo, lau nhà, dọn dẹp. Anh làm tất cả không phải điều gì, chỉ đơn giản là anh thực sự yêu em, thực sự thương em và thực sự muốn chia sẻ cùng em mọi việc dù lớn hay nhỏ. Ở xã hội hiện đại anh biết có nhiều người đàn ông yêu, thương vợ mình cũng như anh. Nhưng cũng không ít người đi làm về bỏ mặc vợ, chẳng chia sẻ cùng vợ việc gì và nói đó là công việc của vợ. Anh tự nhận thấy anh là một người đàn ông tốt, toàn tâm toàn ý với gia đình, yêu thương gia đình. Hơn nữa anh không cờ bạc, anh không rượu chè, anh không cá độ, anh không khi nào say sỉn dù trong tủ nhà mình lúc nào cũng có bia rượu. Ban ngày đi làm, tối đến anh chỉ muốn dành thời gian cho em, tâm sự và ở bên em bởi anh nghĩ là phụ nữ, em lấy chồng chỉ muốn mình có được một người chồng tốt như thế như bao người phụ nữ khác.

Mình còn nghèo, chưa có nhà cửa, đất cát ở Sài Gòn và anh luôn nói anh mong sao chúng mình yêu thương, chia sẻ cùng nhau và cùng cố gắng. Anh không cần em phải làm gì hay phải mang tiền về cho anh, mình chưa cưới, em đi làm thêm hay làm gì thì tiền đó em cứ phụ giúp ra đình em, anh chị em em. Còn anh, anh chỉ cần em ở bên, an ủi, chia sẻ và động viên với nhau để anh làm, và anh cảm nhận được hạnh phúc. Để anh biết rõ rằng anh đang làm tất cả vì em, vì anh, vì chúng mình và vì gia đình. Mình ở trọ cách trường em 17km. Biết em học xa anh cũng mua xe cho em để em đi học, mà cũng đâu xa lắm. Hằng ngày bạn bè anh vẫn sáng đi 20km đi làm, chiều 20km về nhà đó thôi. Đằng này em học mỗi tối thứ 6 và cả ngày thứ 7, chủ nhật. Nhưng khi đi anh đã chở em đi, về anh đã đón em về. Đi làm gì hay làm ở đâu anh cũng nghĩ về sớm để đưa em đi học hay cố dậy sớm để chở em đi trừ những hôm anh bệnh sáng ra không dậy nổi thì để em phải tự đi một mình. Chẳng nhẽ như thế anh không thương em không vì em? Nhưng em yêu cầu và ra điều kiện những ngày em đi học em sẽ lên phòng em gái ngủ để sáng đi học cho gần. Anh bảo không nên như thế, dù mình chưa cưới nhưng trong thâm tâm mình xác định là vợ chồng, mình đã sống cùng nhau và sẽ cưới nhau trong nay mai nên hãy sống có trách nhiệm với nhau và nghĩ đến nhau. Chính vì thế anh không khi nào nhận công trình ở xa, anh chẳng khi nào đi đêm về khuya, anh chẳng khi nào nói sẽ xuống nhà em gái chơi, về nhà cô hay về nhà bố mẹ chơi rồi ngủ lại đến sáng hôm sau về. Không phải anh không tin em khi em lên em gái ngủ lại, nhưng đằng này em và anh đang sống cùng nhau, có nơi ăn, trốn ở, anh muốn có một cảm giác gia đình ấm cúng thực sự chứ không phải coi tổ ấm đó như một quán trọ. Thử hỏi, anh cũng đi như thế thì sẽ như thế nào? Cuộc sống phải có những nguyên tắc, những nề nếp chứ.

Không phải anh không cho em đi làm, không phải anh không ủng hộ sự nghiệp của riêng em. Anh luôn tự nhủ, dù mình chưa cưới nhưng anh vẫn sẽ làm hết tất cả cho em. Anh động viên em đi học kế toán dù ngành học của em là môi trường. Không phải anh bắt em về làm quản lý cho anh mà anh muốn em có hiểu biết, học được nhiều thứ để trang bị cho em những kiến thức sau này để lo cho gia đình. Anh vẫn luôn nói, em học tốt và khá và anh luôn tự hào về học lực của em. Nếu sau này em muốn học lên thạc sỹ khi tốt nghiệp đại học anh vẫn luôn nói và luôn ủng hộ em. Anh luôn tự nhủ làm cho em tất cả mọi thứ nhưng sao em không thể hiểu anh? Anh biết em đi làm để học hỏi thêm kinh nghiệm, để tích luỹ kiến thức trang bị cho sự nghiệp của em sau này. Nhưng em biết rồi đó, anh luôn ấp ủ có một sự nghiệp, một công việc vững chắc, nó không phải cho anh mà nó cho em, cho anh, cho bố mẹ, cho con cái chúng mình sau này. Anh luôn động viên em rằng lúc này xã hội vẫn đang khủng hoảng, đang khó khăn về kinh tế, xã hội thất nghiệp nhiều nên anh mong em từ từ hãy đi làm ngoài vì giờ em đi làm cũng không thể có một sự nghiệp vững chắc và tốt được. Xây nhà người ta phải xây móng nhà trước và móng nhà có chắc thì mới có được một sự vững chắc. Về kinh tế cũng thế.

Em biết đây, mình vẫn còn nợ nần chung, mình vẫn còn khó khăn, mình chưa có tích luỹ, mình vẫn chưa có nhà cửa ổn định, em còn hai năm nữa mới tốt nghiệp đại học. Anh đã dạy và chỉ bảo cho em nhiều kinh nghiệm về công việc của anh không phải bắt em từ bỏ sự nghiệp của em mà là anh mong mỏi em phụ giúp anh một phần công việc trong gia đình và cũng là có thời gian cho em học hành bằng việc em ở nhà làm mỗi ngày giúp anh 02 tiếng trên máy tính, sau đó em dành thời gian cho việc học và hãy học thật tốt nó còn mọi việc để anh lo. Mỗi tháng tính cả chi phí ăn uống, đi lại, nhà cửa, xăng xe, tiền sinh hoạt và tất cả các khoản cũng 12 triệu cho hai đứa mình. Ở lúc kinh tế xã hội khó khăn này thì một khoản tiền cho một tháng như thế cũng khó khăn thực sự. Hơn nữa anh vẫn phải thuê người làm quảng cáo, thuê người phụ giúp công việc của anh và chi phí nhiều khoản khác cho công việc của anh nữa. Vậy là một tháng anh phải làm ra ít nhất 18 triệu mới đủ cho hai đứa. Anh chỉ mong mỗi ngày em phụ giúp anh 02 tiếng thôi nhưng mình sẽ tiết kiệm được 05, 06 triệu/1 tháng và dành dụm lại những khoản tiền đó, tích luỹ một hai năm để mua mảnh đất nhỏ và anh ráng làm thêm để ổn định kinh tế, sau này khi em ra trường mình làm đám cưới nữa.

Anh không chê số lương em ít ỏi, anh không coi thường công việc của em, anh không hạ thấp em và anh luôn tôn trọng suy nghĩ muốn học hỏi, tích luỹ kinh nghiệm của em. Lương em đi làm một tháng được 1.5 triệu, tiền xăng và ăn sáng của em cũng không đủ cho em. Trong khi đó anh vừa phải chạy công trình, làm mẫu, đi dạy, tiếp khách và phải quán lý một đống website của mình. Ban ngày đi làm, chiều về thì vội vàng ôm máy tính để nhận thiết kế website thêm, làm quảng cáo thêm để kiếm thêm thu nhập cho hai đứa và vẫn phải đi thuê người làm và chiều về đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, giặt rũ. Điều anh mong là mong em hãy cùng anh xây dựng, chia sẻ cùng anh một phần nhỏ nhoi thôi để cùng tích luỹ, cùng có ít vốn, cùng ổn định cuộc sống đã. Chỉ vài tháng hoặc một năm thôi, ổn định rồi anh sẽ ủng hộ em tất cả. Anh cũng hi sinh và từ bỏ ý định đi nước ngoài lập nghiệp, cũng từ bỏ nhiều thú vui bạn bè hay từ bỏ nhiều thứ để cùng em xây dựng hạnh phúc mà. Anh mong em thực sự sớm nhận ra mọi vấn đề. Và thật sự anh bế tắc, anh không biết nên làm gì nữa để em thực sự hiểu anh và cảm nhận được tất cả mọi chuyện. Anh cần lời khuyên của mọi người, anh cần mọi người chia sẻ cùng anh. Đừng để anh cảm thấy mình nhu nhược, bất lực trước em nữa và hãy cùng anh xây dựng và bắt đầu em nhé.

Muối

Bình luận bằng Facebook

Bình luận

  1. luyến

    đời thường là vậy sướng chẳng muốn, có khi cô ta phải gặp những kẻ ăn chán rồi bỏ đi mới thấy biết trân trọng

Bình luận