Gia Đình - Tình Yêu

Nếu sinh con gái đồng nghĩa với việc phải ly hôn

Sương không biết ngày mai sẽ ra sao? Nếu cô sinh con gái, khi đi siêu âm về, nó sẽ quyết định đến tương lai của cô và các con cô. Nghĩ đến tờ giấy ly hôn chờ chực sẵn, Sương luôn ước rằng đừng bao giờ đến ngày mai.

Từ ngày biết Sương mang thai đứa con thứ 3, Nam – chồng cô đã nói thằng thừng: “Lần này mà con gái nữa thì cô cứ tự động mà ký. Tôi không thể chung sống với người không có khả năng sinh con trai nối dõi tông đường”. Nói rồi, Nam đưa tờ đơn ly hôn cho cô, Sương chỉ biết nín lặng, đau lòng nhìn hai đứa con gái nô đùa ngoài sân.

Sương biết Nam là người đàn ông bảo thủ. Anh lại là con trưởng trong nhà nên luôn coi trọng vấn đề sinh con trai. Nhưng khi yêu nhau, Sương không nghĩ mình lại phải đối mặt với vấn đề này trong hôn nhân. Cô chỉ nghĩ con nào cũng là con, chẳng lẽ con của anh, anh lại không thương? Hơn nữa, chính anh cũng từng nói với cô: “Em đừng lo, anh là con trưởng nhưng không đặt nặng vấn đề trai gái đâu. Thời buổi này ai còn quan trọng điều đó chứ!”.

Sương càng có thêm niềm tin hơn khi nghe câu nói của Nam. Cô không còn điều gì phải lo sợ khi bước vào cuộc sống hôn nhân. Nhưng tất cả lời nói đó chỉ là tấm lòng vị tha giả tạo mà Nam cố che đậy vỏ bọc ích kỉ, định kiến của mình.

Ngày cô mang thai đứa thứ nhất, mặc dù siêu âm con gái nhưng Nam nhất mực tin: “Không sao, chắc chắn là nhầm thôi, lần sau đi siêu âm lại cho chắc”. Chỉ khi đến ngày sinh, bế con trong tay, Nam mới tin con mình là bé gái.

Sương còn nhớ anh chạy vội vã vào xem con, nhưng khi biết là con gái, anh đặt ngay xuống rồi quay đi. Sương ở với mẹ đẻ ở bệnh viện, còn Nam thì đi uống rượu giải sầu.

Nhưng mới là con đầu nên Nam vẫn tỏ ra yêu thương con. Anh cũng chưa đến mức lạnh nhạt hay tỏ thái độ khó chịu với Sương. Có lần, cô nghe anh nói trong điện thoại với gia đình: “Mới đứa đầu thôi mà mẹ, mẹ đừng lo”. Nghe anh nói mẹ chồng đừng lo, nhưng cuộc nói chuyện đó trở thành nỗi ám ảnh đối với Sương.

Quá lo sợ nên khi mang thai đứa con thứ 2, cô đã lấy bất cứ lí do gì để có thể hoãn ngày siêu âm. Nhưng rồi cái ngày ấy cũng đến, mặt anh hằm hằm khi nghe bác sĩ siêu âm nói là con gái. Còn cô chỉ biết cúi đầu lặng im. Cô nghe anh mắng nhiếc, chửi bới, nhưng vì lúc siêu âm thai đã quá lớn, nếu phá có thể nguy hiểm đến tính mạng nên chồng cô chấp nhận để cô sinh con.

Tội nghiệp con cô ngay từ khi sinh ra đã bị bố nó ghẻ lạnh, anh thậm chí còn không có mặt ngày cô sinh. Và cả những ngày sau đó, người trong bệnh viện cứ thắc mắc không hiểu cha đứa bé đâu mà chỉ có mình cô với mẹ đẻ.

Ngay cả gia đình chồng cũng vậy, khi mới biết tin cô có thai, ngày nào mẹ anh cũng gọi điện hỏi han, dặn dò đủ thứ. Nhưng từ ngày biết kết quả siêu âm, gia đình anh không một lần liên lạc với cô.

Cô thấy xót xa cho đứa con trong bụng mình.

Cô thấy xót xa cho đứa con trong bụng mình.

Sương tủi thân khóc lóc khi bụng mang dạ chửa phải đi khám thai một mình, không ai nấu ăn, làm việc nhà phụ giúp. Và những khi con quấy, đạp bụng, cô lại thấy xót xa cho số phận đứa con gái bé nhỏ còn chưa chào đời.

Hai đứa con gái lớn lên trong vòng tay Sương, bất kể chuyện vui gì, chúng cũng chỉ tíu tít kể cho mẹ nghe, chưa một lần nào chúng dám gọi bố trước. Bởi trong suốt quá trình trưởng thành, từ ngày chập chững biết đi cho đến khi bi bô tập nói, chúng chỉ thấy một người bố lạnh nhạt, suốt ngày mắng chửi mẹ và chưa bao giờ ôm con gái vào lòng.

Thương con, Sương chấp nhận cách đối xử của chồng. Cô chỉ muốn sống qua ngày, chăm sóc con, nhìn con lớn lên trong một gia đình có cả bố lẫn mẹ. Nhưng rồi mọi thứ không dừng lại ở đây.

Ngày cô biết tin mình mang thai lần thứ 3, cô chực òa khóc. Dù chưa biết kết quả là thế nào, nhưng cô lo sợ viễn cảnh anh nhìn chăm chú lắng nghe từng lời chuẩn đoán của bác sĩ. Nếu là con gái, cô không biết tương lai mình sẽ ra sao? Và gia đình của anh, hẳn sẽ có dịp gây thêm áp lực cho cô để cô rời bỏ căn nhà này?

Tuy thế, Sương vẫn không ngờ đến thái độ sỗ sàng của chồng lúc nghe tin cô có thai. Không một chút vui mừng hay biểu lộ cảm xúc, Nam cười nhạt rồi vất tờ giấy ly hôn trước mặt cô: “Đây là cơ hội cuối cùng cho cô…”

Cô không thể tin đây là cách một người bố đón nhận tin mình sắp có con. Đứa con trong bụng cô, anh ta cho đó là cơ hội cuối cùng để cô có thể níu kéo gia đình, mà không thèm để ý xem con mình được bao nhiêu tuần tuổi, có khỏe mạnh hay không?

Sương càng sợ hãi hơn khi mẹ chồng nói chuyện với cô. Bà thẳng thừng tuyên bố: “Nếu lần này cô sinh con gái, tôi sẽ tính đến chuyện tìm đứa con dâu khác. Sao cô có thể yếu kém đến mức không sinh được một đứa cháu trai cho chúng tôi chứ?”.

Sương bàng hoàng nhìn ánh mắt ghẻ lạnh, khinh miệt của mẹ chồng. Thậm chí bà còn kể qua một danh sách ngắn những người sẵn sàng làm con dâu bà và có khả năng sinh được con trai hơn hẳn cô.

Đã nhiều lần Sương định ký vào đơn ly hôn trước khi siêu âm, cô muốn thoát khỏi hoàn cảnh đáng thương của mình. Bởi dù có là con trai thì chồng cô cũng chỉ yêu thương cái giới tính của con. Còn với hai đứa con gái đầu lòng, với người sinh ra chúng, anh không hề quan tâm. Nhưng nghĩ đến hai con, nghĩ đến đứa con trong bụng còn chưa biết đến mùi vị của cuộc đời, cô lại không đành lòng.

Bất chợt, cô nhớ đến lời nói của con gái đầu khi kể về một bạn không có cha. Con gái cô nhạy cảm khóc thương cho bạn và cô không muốn những giọt nước mắt ấy lặp lại trong chính cuộc đời của nó.

Còn đứa con trong bụng, cô thấy thương cho con khi phải lớn lên trong bụng mẹ rất yếu ớt. Những áp lực từ chồng và gia đình chồng, cộng thêm việc ăn uống, ngủ nghỉ không đủ do lo lắng đã khiến Sương hai lần kiệt sức phải vào bệnh viện.

Sương không biết ngày mai sẽ ra sao? Nếu cô sinh con gái, khi đi siêu âm về, nó sẽ quyết định đến tương lai của cô và các con cô. Nghĩ đến tờ giấy ly hôn chờ chực sẵn, Sương luôn ước rằng đừng bao giờ đến ngày mai.

Bình luận bằng Facebook

Bình luận

  1. me cua

    Chào bạn!
    Đọc những lưòi tâm sự của bạn m thấy rất thương hai đứa trẻ và cả cái thai trong bụng bạn nữa.Mình nghĩ rằng dù có níu kéo thì bạn cũng ko có tình cảm thật lòng của chồng và gia đình chồng. Bjo ko như ngày trc nữa rồi bạn ạ. 2 đứa lớn dù hiện tại vẫn có bố mà như không thì hỏi sau này khi nó lớn khôn rồi biết nguyên do vì sao chúng nó không đc thương yêu. nó sống mà ko có tình thương của chính bố đẻ ra nó liệu nó có hạnh phúc không. Thà rằng bạn cho nó đối mặt với sự thật ngay bây giờ để nó chấp nhận ngay từ đầu. Còn đứa bé nữa, nó có chấp nhận người bố lấy nó làm vật trao đổi hạnh phúc của gia đình nó thì nó sẽ nghĩ như thế nào. Người chồng là người để chia sẻ mọi khó khăn với vợ. Chung tay với vợ chăm sóc cho những đứa con là kết quả của tình yêu giữa 2 vợ chồng .Mình hi vọng bạn sáng suốt để đưa ra quyết định đúng đắn cho hạnh phúc của 4 mẹ con bạn.

  2. me bin bin

    Chào bạn!
    Mình đọc xong những dòng tâm sự của bạn mà mình buồn quá! Thật sự thời buổi nào rồi mà người ta lại có quan niệm cổ hủ như vậy? Sinh trai hay gái đây phải do người mẹ quyết định, các ông không biết lì do đó là do mình hay sao? Mình cũng đang mang thai đứa thứ hai được 4 tháng và lại là một cô công chúa, mình không cảm thấy buồn vì nhìn con gái đầu thông minh nhanh nhẹn, biết phụ giúp mẹ, an ủi và tỉ tê những lúc mẹ mệt, mình hạnh phúc lắm, mặc dù con gái đầu của mình mới 5 tuổi nhưng bé rất tình cảm, mình thấy đó là niềm an ủi lớn nhất của người làm mẹ. Và bây giờ khi biết kết quả siêu âm bé thứ hai là con gái, mình chợt nghĩ, thôi ông trời cho con gì thì mình yêu con đấy vì nó là giọt máu và tinh thần của mình mà. Bạn biết không, chồng mình là con trưởng của cả dòng họ và là con trai độc nhất trong gia đình, lại là người Bắc, nên mẹ chồng mình cũng mong có cháu trai lắm. Lúc đầu mình thấy đó là áp lực nhưng khi con chào đời thì mình không còn buồn nữa, mình biết chồng mình cũng rất buồn vì không có con trai, nhưng anh ấy và mình đều là công chức nên xác định rõ chỉ dừng lại ở hai con mà thôi , chủ yếu là lo cho con cái được như người ta, mới là quan trọng. Như anh trai của mình nè, hai đứa đều là con trai mà mong mãi cũng không có nỗi một cô công chúa, lại lo sau này nhà cửa cho con cái. Nói chung , không có gì là toàn vẹn cả bạn à, đó mới là cuộc sống, được cái này, mất cái kia, bạn hãy vui vì mình có rất nhiều đồng minh, đó là các con , sau này nó sẽ phụng dưỡng mình về già, chứ chồng mình có nuôi mình hết đời đâu, còn mẹ chồng thì chỉ là bầy giờ thôi, sau này khi già yếu cháu nào có hiếu với bà mới là quan trọng, lúc đó họ mới thấy con gái không tệ như trong tư tưởng cổ hủ ngày xưa. Chúc bạn luôn lạc quan trong cuộc sống, cũng như mình đây, hãy nghĩ đến đứa con sắp chào đời bạn nhé, nhiều người muốn có con mà cũng không được nữa kìa, bạn ạ! Mình phải vui và yêu cuộc sống vì cuộc đời còn cho mình có được thiên chức cao cả của người phụ nữ. Chúc bạn vui và giữ gìn sức khỏe để mẹ tròn con vuông bạn nhé!!!!
    Chào bạn, người cùng cảnh ngộ.

  3. me bin bin

    Chào bạn!
    Mình cũng đang mang thai đứa thứ hai được 4 tháng và lại là một cô công chúa, mình không cảm thấy buồn vì nhìn con gái đầu thông minh nhanh nhẹn, biết phụ giúp mẹ, an ủi và tỉ tê những lúc mẹ mệt, mình hạnh phúc lắm, mặc dù con gái đầu của mình mới 5 tuổi nhưng bé rất tình cảm, mình thấy đó là niềm an ủi lớn nhất của người làm mẹ. Và bây giờ khi biết kết quả siêu âm bé thứ hai là con gái, mình chợt nghĩ, thôi ông trời cho con gì thì mình yêu con đấy vì nó là giọt máu và tinh thần của mình mà. Bạn biết không, chồng mình là con trưởng của cả dòng họ và là con trai độc nhất trong gia đình, lại là người Bắc, nên mẹ chồng mình cũng mong có cháu trai lắm. Lúc đầu mình thấy đó là áp lực nhưng khi con chào đời thì mình không còn buồn nữa, mình biết chồng mình cũng rất buồn vì không có con trai, nhưng anh ấy và mình đều là công chức nên xác định rõ chỉ dừng lại ở hai con mà thôi , chủ yếu là lo cho con cái được như người ta, mới là quan trọng. Như anh trai của mình nè, hai đứa đều là con trai mà mong mãi cũng không có nỗi một cô công chúa, lại lo sau này nhà cửa cho con cái. Nói chung , không có gì là toàn vẹn cả bạn à, đó mới là cuộc sống, được cái này, mất cái kia, bạn hãy vui vì mình có rất nhiều đồng minh, đó là các con , sau này nó sẽ phụng dưỡng mình về già, chứ chồng mình có nuôi mình hết đời đâu. Chúc bạn luôn lạc quan trong cuộc sống, cũng như mình đây, hãy nghĩ đến đứa con sắp chào đời bạn nhé, nhiều người muốn có con mà cũng không được nữa kìa, bạn ạ! Mình phải vui và yêu cuộc sống vì cuộc đời còn cho mình có được thiên chức cao cả của người phụ nữ. Chúc bạn vui và giữ gìn sức khỏe để mẹ tròn con vuông bạn nhé!!!!
    Chào bạn, người cùng cảnh ngộ.

Bình luận