Gia Đình - Tình Yêu

Không phải người thứ ba lúc nào cũng đáng trách

Anh sợ khi bảo em chờ đợi anh khi chính anh cũng không biết ngày mai ra sao. Nhưng dù thế nào, em và anh vẫn hạnh phúc cho hiện tại, không dám nghĩ cho tương lai.

Em là cô gái trẻ trung, năng động, xinh xắn theo nhận xét của mọi người. 21tuổi em bắt đầu cuộc sống hôn nhân không tình yêu ở lứa tuổi non nớt, vì muốn vứt bỏ đi vết thương tình cũ không trọn vẹn em đã chấp nhận cuộc sống hôn nhân để chấm dứt và chôn vùi tất cả. Những tưởng tất cả sẽ được bình yên như bao cuộc hôn nhân khác, nhưng cuộc hôn nhân được 3 năm thì đổ vỡ do không tình yêu, những bất đồng quan điểm, những cố gắng chịu đựng suốt thời gian dài.

Rồi giọt nước tràn ly, điều gì đến cũng đến, hai đứa đồng ý ly hôn trong sự sứt mẻ tình cảm, hận thù lẫn nhau vì em bị nhà chồng xem thường và đối xử không tốt. Còn chồng thì không quan tâm suy nghĩ vợ, chỉ biết nghe lời mẹ và anh chị chèn ép vợ, tất cả mọi thứ vỡ tan.

24 tuổi, một đời chồng, lúc này em gặp anh, đồng nghiệp, anh chia sẻ, lắng nghe em nói khi em cần. Trong suốt quá trình hôn nhân tan vỡ anh đều ở bên động viên giúp đỡ em rất nhiều. Em đã yêu anh, một tình yêu bùng cháy như chưa được cháy. Với anh, em thật sự là tình yêu, niềm vui, hạnh phúc và niềm tin, hy vọng của em. Em ly hôn và vẫn chưa có bé nào hết.

Em yêu anh không hy vọng gì vì anh đã có gia đình, 2 con, vợ anh ở ngoài Bắc. Lúc trước ở đây cùng anh, nhưng bây giờ đã về quê được một năm. Mỗi năm họ gặp nhau một lần vào dịp lễ Tết. Biết anh có gia đình nhưng em không sao chấm dứt được tình cảm của mình, vì em biết đó là tội lỗi, sai lầm, nhưng lý trí không thắng nổi con tim. Em không biết bọn em đã chia tay bao nhiêu lần trong nước mắt, rồi lại tìm về nhau.

Không phải người thứ ba lúc nào cũng đáng trách - Gia Đình - Tình Yêu - Câu chuyện tình yêu - Tâm sự tình yêu - Tuổi trẻ và tình yêu

Em và anh cúng muốn chia tay nhau nhưng cả hai đều đau khổ khi làm điều đó.

Lúc mới yêu cũng giận hờn, chờ đợi, hạnh phúc như bao cặp tình nhân khác. Anh luôn lo lắng, chăm sóc cho em, sợ em buồn, anh cũng nói là cho anh thời gian, anh sắp xếp chuyện gia đình rồi bọn em có thể tự do sống bên nhau, vì hiện tại anh sống bên vợ chỉ vì tình nghĩa và cho con cái, chứ không là tình yêu. Vợ anh xem thường anh và không lo lắng cho anh. Vẫn là những bất mãn trong hôn nhân.

Anh hạnh phúc hơn khi sống bên em, vì em có thể chia sẻ được vấn đề trong cuộc sống với anh. Một năm trôi qua, anh có nói với em là: “em còn quá trẻ, thông minh, có thể tìm được hạnh phúc trọn vẹn hơn chứ không phải là sự sẻ chia khi sống cùng anh, tình cảm, tiền bạc đều phải chia sẻ. Anh muốn em sống cho mình hơn, đừng chờ đợi hay vì anh nữa, anh không xứng đáng! Không phải anh không yêu em nữa mà là anh quá yêu em nên không muốn em phải cùng anh chịu khổ. Hạnh phúc nhất là được sống bên người mình yêu, nhưng đau khổ nhất là mình phải vì tình yêu đó mà rời xa người mình yêu”.

Em đau khổ, sụp đổ, nhưng tình yêu lại để hai người tìm thấy nhau lần nữa. Một điều mà anh sợ nữa là khi ly hôn thì vợ anh sẽ không cho anh nhìn mặt con, mà với anh con là tất cả, anh yêu bọn chúng nên anh sợ. Anh sợ khi bảo em chờ đợi anh khi chính anh cũng không biết ngày mai ra sao. Nhưng dù thế nào, em và anh vẫn hạnh phúc cho hiện tại, không dám nghĩ cho tương lai.

Em không ép buộc anh bỏ vợ con vì em có thể sống như một cái bóng bên anh, hiện tại là như thế đó. Không phải người thứ ba nào cũng đáng trách, vì nếu em muốn phá vỡ tất cả để đưa anh về bên mình thì với em không khó. Nhưng em đã không làm thế, vì em yêu anh, em để anh tự quyết định. Em chỉ sợ mọi chuyện không như mình nghĩ.

Gia đình em sẽ như thế nào khi biết con gái mình yêu thương, xinh xắn lại là kẻ thứ ba? Giấy không gói được lửa, rồi nếu em có con, con em sẽ thế nào? Em có đề cập với anh vấn đề này, anh nói anh sẽ có trách nhiệm với con mình. Trong lòng em hiện tại có nhiều băn khoăn, day dứt, suy nghĩ ngổn ngang mà em không biết dùng từ nào để diễn đạt.

Em bế tắc vì không biết tương lai mình như thế nào, em nên làm gì để tốt cho tất cả. Em biết mình người đáng trách nhưng không phải người thứ ba nào cũng đáng trách, nếu đó là gia đình hạnh phúc thì đã không có sự xuất hiện của em và anh nói nếu không có em thì biết đâu sẽ là ai đó khác chia sẻ buồn vui cùng anh.

Bình luận bằng Facebook

Bình luận

  1. BỜM

    Cứ để cho người khác người ta chia sẻ buồn vui cùng họ đi… Trong cuộc sống cũng còn nhiều người đàn ông cùng hoàn cảnh như bạn mà, độc lập tự do lựa chọn đến với nhau chẳng sướng hơn sao? Việc gì phải vướng vào những người đang có gia đình chẳng dám quan hệ công khai, rồi lại phải đi biện minh có đáng trách hay không cho mệt… Hoàn cảnh hiện tại, với vợ anh ta thì bạn đang là người đáng trách! Đáng ra người ta đang cố vun vén xây dựng cho gia đình tốt lại, nhưng bạn chen vào thì làm gì mà còn những điều đó được nữa… Lúc này ai cũng cố bảo vệ quan điểm ý kiến của mình chỉ để mong đạt được điều mình muốn thôi chứ đâu biết mình đang sai!!!

    • hoaxuongrong

      mình cũng rơi vào hoàn cảnh giống bạn, nào ai chẳng muốn đc y và hạnh phúc, thâạ khó nói bỏ là bỏ đc lắm, nhưng mình nghĩ sẽ có nhiu ng tốt sẽ tới với mình và cũng như bạn, ng đó là người có gd mình chỉ là tạm thời thui ah bạn ak. đừng làm j để sau phải hối tiếc nhé

Bình luận