Gia Đình - Tình Yêu

Bi kịch chuyện giữa con rể và mẹ vợ

Ngay trên chiếc giường trong phòng mẹ, chồng Thảo đang cuống qu‎ýt ôm hôn mẹ cô, tay anh quờ quạng khắp thân thể mẹ. Mẹ Thảo đứng ở phía trong, dùng cả hai tay đẩy cái thân hình vạm vỡ của chồng Thảo ra. Một lúc lâu, họ cứ giằng co nhau thế nhưng không ai lên tiếng một lời cho đến khi cô xông vào.

“Mẹ ơi con thương mẹ lắm”

Nhà vốn chỉ còn một mẹ một con. Sau khi bố Mai mất vì bệnh nan y, mẹ cô ở vậy, chăm nuôi con tới lúc trưởng thành. Nói là góa phụ vất vả nuôi con, nhưng bà Mi vốn chỉ trải qua một lần sinh nở, lại chăm chỉ luyện tập nên vóc dáng vẫn giữ được vẻ thon gọn như thời con gái. Nhìn hai mẹ con Mai đi với nhau, nhiều người tếu táo đùa “hai chị em đi đâu đấy”.

Rồi khi Mai lấy chồng, thấy gia cảnh nhà chồng khó khăn, bà Mi – mẹ Mai, đã gợi ‎ý hai đứa về ở cùng cho vui cửa vui nhà. Có được mẹ vợ tốt tính, cái gì cũng nhờ vả hết nhà vợ, nhưng chồng Mai không phải người biết điều. Tính anh gia trưởng, hay ép buộc vợ từ những chuyện nhỏ nhất. Ngay trong chuyện chăn gối, Mai vừa phải chiều, lại vừa bị quát mắng. Chồng “đòi” mà cô không đáp ứng chắc chắn sẽ bị nói xơi xơi vào mặt, rồi đến quát tháo ầm ĩ và không loại trừ khả năng bị đánh.

Nhiều đêm nằm ở ngoài, bà nghe rõ tiếng Mai khóc lóc van xin chồng nhưng con rể vẫn nhất định không “tha”. Ôm cháu mà xót cho con, bà ra sân khóc thầm. Vài lần bà Mai có gợi chuyện hỏi con gái song cô ngượng ngùng không chịu nói. Mãi sau cô mới dám chia sẻ thật lòng về thói “ham hố” của chồng. Anh không cho Mai “nghỉ ngơi” bất cứ ngày nào, dù là ốm đau, mệt mỏi hay ngày đèn đỏ. Biết con gái đã trót mang kiếp khổ vào thân, bà chỉ biết động viên để gia đình trong ấm ngoài êm.

Với chồng Mai, có lẽ một mình vợ chưa đủ đáp ứng ham muốn. Anh còn nổi máu dê với cả mẹ vợ. Một tối đi làm về muộn, thấy mọi người đã yên giấc, chồng Mai lẻn vào giường mẹ vợ, vừa chạm vào người bà thì bà hốt hoảng “Ai đấy?”. Thấy thế, anh đi thẳng vào phòng trong. Một đêm khác, anh lại đến giường bà, quyết liệt ôm chầm lấy bà. Bà vùng vằng trong cánh tay anh: “Có ra không tôi hét toáng lên bây giờ”. Đến lúc bấy giờ chồng Mai mới chịu buông bà ra, nhưng vẫn nói cố “Mẹ ơi con thương mẹ lắm”.

Bà Mi sợ nhất là lúc chỉ có mình và con rể ở nhà. Những lúc ấy, bà thường bế cháu sang hàng xóm chơi. Mỗi lần tắm hay thay quần áo, bà đều đóng cửa rất cẩn thận. Vậy mà có lần đang tắm, thấy bước chân nặng nặng phía ngoài, bà mặc vội quần áo bước ra thì thấy con rể đang đứng cách cửa nhà tắm có vài bước, mặt giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.

Chưa dám kể với con gái về những chuyện ấy, song nếu cứ kéo dài tình trạng này, bà Mi lo lắng không yên. Nhà có mỗi phòng ngủ bà đã nhường lại cho hai vợ chồng Mai, bà nằm ngay phía ngoài nên đêm nào cũng thấp thỏm. Sợ chuyện chẳng lành, bà lựa lời nói với con gái hai vợ chồng ra thuê nhà ở tạm, để con lại bà trông. Có thế mới dứt được thói “dê” của con rể.

Mẹ Thảo qu‎ý con rể lắm, có lẽ một phần cũng vì sự đồng điệu của hai tâm hồn nghệ sĩ.

Mẹ Thảo qu‎ý con rể lắm, có lẽ một phần cũng vì sự đồng điệu của hai tâm hồn nghệ sĩ.

Con rể già, mẹ vợ trẻ

Chồng hơn Thảo 14 tuổi. Dân kiến trúc, đẹp trai, mái tóc bồng bềnh càng tăng thêm vẻ lãng tử cho anh. Anh lại mê đàn hát, lúc nào trong nhà cũng có vài cây đàn ghi-ta, rồi cả trống, sáo, piano… Có lẽ bởi thế nên người ngoài chẳng ai nghĩ anh đã bước sang tuổi 34.

Ngày Thảo đưa chồng về ra mắt gia đình, mẹ cô ưng cái phong thái đĩnh đạc, nam tính của anh ngay. 20 tuổi, Thảo lên xe hoa về nhà chồng – một căn nhà khang trang nằm ở trung tâm thành phố. Ai cũng bảo cô sướng vì lấy được chồng giàu, sự nghiệp vững vàng, không phải lo lắng bất cứ chuyện gì. Sau khi cưới, Thảo sinh liền hai đứa con, một trai, một gái. Lo vợ vất vả, chồng Thảo đánh xe về ngoại đích thân đón mẹ vợ lên chăm cháu, đỡ đần hai vợ chồng.

Ngày còn trẻ, mẹ Thảo xinh nức tiếng cả vùng. Dù đã có cháu bồng cháu bế mà mẹ cô vẫn trắng trẻo, da căng mịn và đôi mắt lúng liếng từ thời thiếu nữ thì chẳng khác xưa.

Mẹ Thảo qu‎ý con rể lắm, có lẽ một phần cũng vì sự đồng điệu của hai tâm hồn nghệ sĩ. Thời trẻ, mẹ cô cũng hay tham gia hát múa trong các đội văn nghệ của nhà máy, của xã. Tính là mẹ con nhưng chồng Thảo kém mẹ vợ có 4 tuổi. Nhìn hai người thân mật chuyện trò, ríu rít bên hai đứa trẻ, lúc nào Thảo cũng thấy vui tươi, phấn chấn và ngẫm mình thật may mắn.

Và rồi mọi thứ tốt đẹp ấy đã sụp đổ dưới chân cô. Một ngày Thảo từ phòng tập thể dục về nhà, thấy xe chồng đỗ ở ga-ra, cô vội vã bước lên tầng hai thì một cảnh tượng lạ lùng đã đập vào mắt.

Ngay trên chiếc giường trong phòng mẹ, chồng Thảo đang cuống qu‎ýt ôm hôn mẹ cô, tay anh quờ quạng khắp thân thể mẹ. Mẹ Thảo đứng ở phía trong, dùng cả hai tay đẩy cái thân hình vạm vỡ của chồng Thảo ra. Một lúc lâu, họ cứ giằng co nhau thế nhưng không ai lên tiếng một lời cho đến khi cô xông vào, mặt sừng sộ: “Hai người định làm cái trò mèo gì đấy?”.

Sau lần chứng kiến cảnh tượng oái ăm đó, Thảo bắt mẹ về quê ngay. Suốt một thời gian dài, cô gần như bị ám ảnh và căng thẳng cực độ, không biết phải cư xử với mẹ, với chồng ra sao nữa. Nhưng rồi nhiều lần chồng cô thành thật xin lỗi về hành động nhất thời đó, cuối cùng Thảo cũng nguôi ngoai. Sau này, mỗi lần giáp mặt nhau, Thảo vẫn ngấm ngầm để ‎ý nhưng thấy hai người rất chừng mực nên cô cũng yên tâm dần.

Bình luận bằng Facebook

Bình luận